Khi yêu anh nói ngon ngọt, nhưng ly hôn thì anh bạc bẽo

Tôi và chồng cũ đã từng yêu nhau cuồng nhiệt. Chúng tôi chia tay sau 5 năm kết hôn. Giờ đây, tôi cảm thấy đàn ông thực sự tệ bạc. Chồng tôi không nhữn

Chúng tôi yêu nhau khi cả hai vừa ra trường nhưng lại ở hai thành phố khác nhau. Yêu xa, những ngày cuối tuần, anh đều đi xe hơn 50km để gặp tôi. Anh và tôi yêu nhau cuồng nhiệt và đến với nhau bằng sự chân thành. Chúng tôi không lỡ rời nhau khi yêu xa. Có những đêm, tôi nhớ anh đến phát khóc. Còn anh, mỗi ngày đều gọi cho tôi 2 lần.

Sau một năm yêu xa, chúng tôi cưới nhau. Ban đầu cuộc sống gia đình khá viên mãn. Mỗi ngày tôi và chồng đều đi làm, tối về cùng nấu ăn và nghỉ ngơi. Một năm sau đó, tôi sinh em bé.

Dù có yêu nhau cuồng nhiệt nhưng hôn nhân có bền vững hay không là do sự cố gắng và chung thủy của hai người. (Nguồn: Internet)

Từ ngày có con, cuộc sống vợ chồng trở nên lục đục. Anh hay đi sớm về khuya, lúc tôi sinh em bé, chỉ có mẹ đẻ ở bên chăm sóc. Tôi nghĩ công việc của anh bận rộn nên không có thời gian chăm sóc mẹ con tôi. Cộng với việc, anh là người khá cầu toàn nên tập trung phát triển sự trước và sau đó sẽ dành thời gian cho gia đình sau.

Tôi chấp nhận việc anh đi sớm về khuya và dành rất ít thời gian cho mẹ con tôi. Để chu toàn việc chăm sóc gia đình, tôi đã từ bỏ cơ hội thăng tiến của mình trong công việc. Mỗi ngày, tôi đều tất bật và bận rộn với việc chăm sóc chồng con và việc ở cơ quan. Còn chồng tôi chỉ đưa tiền về nhà và gần như không làm gì.

Với con gái, anh cũng không mấy mặn mà. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người cha. Thỉng thoảng cuối tuần, anh có đưa tôi và con gái đi mua sắm, vui chơi. Anh vẫn quan tâm việc học hành, sức khỏe của con nhưng tôi cảm giác anh làm vì nghĩa vụ chứ thực sự tôi không cảm thấy tình thương mà chồng mình dành cho con gái.

Một khi đã muốn ra đi thì lý do chẳng còn quan trọng nữa, trong hôn nhân, nếu một người muốn dứt khoát ra đi thì không nên níu kéo. (Nguồn: Internet)

Chúng tôi sống những ngày tháng tẻ nhạt như thế cho đến khi con gái 4 tuổi thì gia đình bắt đầu căng thẳng. Chồng tôi đi công tác nhiều hơn, có khi cả tháng chỉ ở nhà một vài ngày. Trước anh có đi sớm về khuya nhưng vẫn điềm đạm với tôi, còn giờ thì cáu gắt và luôn sinh sự vô cớ.

Con gái 4 tuổi lại suy dinh dưỡng nặng mặc dù tôi chăm sóc con khá cẩn thận. Anh đi biền biệt không cùng tôi chăm sóc con nhưng khi con gái suy dinh dưỡng lại là cái cớ để anh anh mắng nhiếc tôi nhiều hơn. Tôi vẫn âm thầm chịu đựng và không một lời cãi vã. Bạn bè bảo tôi nhu nhược và yếu đuối nhưng tôi muốn giữ cho gia đình êm ấm nên nghĩ rằng “một điều nhịn là chín điều lành”. Tôi nghĩ, hiện tại là giai đoạn mà anh đang căng thẳng chuyện của công ty và áp lực phát triển sự nghiệp.

Nhưng rồi tôi đã sai hoàn toàn, anh có tình nhân từ khi tôi sinh con gái. Tôi không ngờ anh có thể giấu kín đến như thế. Những chuyến đi công tác của anh có lẽ có cả những lần có tình nhân đi cùng. Những lần anh đi sớm về khuya, không chăm sóc mẹ con tôi cũng là những lần anh dành thời gian cho cô ta.

Tôi chưa hề mảy may nghi ngờ anh. Việc anh có tình nhân cũng chính anh là người thông báo với tôi và đặt đơn ly hôn trước mặt tôi. Lúc đó, tôi sốc vô cùng. Tôi đã toàn tâm toàn ý với gia đình nhưng rồi nhận lại là sự phản bội và đau khổ tột cùng. Anh chỉ nói với tôi một câu cụt ngủn : “Tôi hết yêu em rồi, mình ly hôn đi”. Tôi dù đau khổ nhưng vẫn phải chấp nhận sự thật và không hề níu kéo. Vì một người đã nhẫn tâm ra đi dù có níu kéo đến mức độ nào thì người ta vẫn không quay trở lại. Hoặc nếu có ở lại, gia đình tôi cũng không thể như trước được nữa.

Trên đời này thực sự có những người bạc bẽo đến như vậy, máu mủ ruột rà cũng có thể rũ bỏ. (Nguồn: Internet)

Không yêu tôi đã đành, con gái anh dù gì cũng là máu mủ với anh nhưng anh cũng không cần. Ngày ra tòa, tưởng đâu tôi sẽ phải dành quyền nuôi con với anh nhưng điều tôi nghĩ hoàn toàn không xảy ra. Tòa tuyên án tôi là người có quyền nuôi con, anh vui mừng vì điều đó. Tôi yêu con vô cùng, tôi đã từng nghĩ dù thế nào đi chăng nữa tôi sẽ dùng mọi cách để được sống bên con gái của mình. Nhưng anh lại vô tình, bạc bẽo với mẹ con tôi quá.

Ngày anh dứt áo ra đi, con gái tôi dù chỉ là một đứa trẻ 4 tuổi nhưng cũng đã cảm nhận được tình phụ tử. Con khóc và hỏi bố liên tục khiến tôi không biết làm gì. Nhiều lần tôi đã nói dối con là bố đi công tác, bố bận việc, cuối tuần bố sẽ về với con. Nhưng rồi đó chỉ là biện pháp tạm thời. Tôi đã gọi điện nhắc anh về thăm con mỗi tuần một lần, thậm chí đã có khi phải van xin anh về thăm con nhưng số lần thưa thớt dần và anh không về nữa.

Tiền chu cấp hàng tháng anh cũng chỉ đưa được một vài tháng đầu sau đó là cắt hẳn, trong khi thu nhập của anh thừa sức để lo cho con. Tôi không trách anh vì anh không chu cấp tiền nuôi con mà vì anh quá bạc bẽo với con gái.

Tôi lo lắng con mình lớn lên sẽ thiếu vắng tình thương của cha và sẽ bị tổn thương sâu sắc. Dù thuở đầu có yêu nhau cỡ nào đi chăng nữa nhưng trong hôn nhân nếu không bền lòng bền chí thì sẽ nhanh đổ vỡ. Hiện tại, tôi mất hết niềm tin và đàn ông và chỉ cố gắng sống tốt vì con gái của mình.

Dương Viết

Gotop