Không muốn mang tiếng gái già, tôi thuận theo sự sắp xếp của bố mẹ

'Đúng là gái ế ăn bám bố mẹ. Nói gở chứ nếu mai sau già chết thì ai lo ma chay?'

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)

Đó là những lời mà tôi phải nghe thường xuyên từ những người xung quanh mình. Cuộc sống của tôi luôn đầy những mặc cảm, tủi hờn phải chịu đựng.

Tôi sinh ra đã không được xinh đẹp như người ta, tính cách hướng nội, ngại giao tiếp. Thời gian bạn bè đến giai đoạn yêu đương rồi lập gia đình, tôi vẫn chỉ lủi thủi một mình.

Tôi cũng là con người và có cảm xúc yêu, ghét. Thế nhưng, do luôn mặc cảm với bản thân, mối tình của tôi chẳng bao giờ dám nói thành lời, chỉ luôn giữ trong lòng rồi lặng lẽ chết yểu.

Tôi chẳng bao giờ muốn bản thân mình như thế, nhiều lúc tôi ước mình cũng xinh đẹp, khéo ăn khéo nói như người ta. Thế nhưng, trời ban cho ai người đó hưởng, có lẽ tôi không có đủ may mắn.

Tôi mở một sạp hàng nhỏ bán nông sản, lời lãi chẳng đáng là bao nhưng cũng có đồng ra đồng vào. Từ ngày có sạp hàng, cuộc sống bận rộn hơn khiến tôi không còn suy nghĩ quá nhiều điều tiêu cực.

Thế nhưng, những lời dị nghị vẫn không buông tha tôi, họ đay nghiến vì tôi là gái ế, người thôn quê vốn vẫn có nhiều định kiến. Không chỉ lời ra tiếng vào về việc tôi không lấy chồng, người ta còn xì xào nói rằng gia đình tôi không có phúc, bố mẹ không biết dạy con.

Hai ông bà cũng đã ngoài 70 mà vẫn còn phải chịu điều tiếng vì tôi, nhiều đêm chẳng biết làm thế nào, tôi chỉ khóc.

Chẳng biết có ai tác động hay không, một lần mẹ tôi nói rằng bà đã tìm được đối tượng cho tôi. Ở cái tuổi 47 chẳng còn son rỗi, tôi chẳng muốn đến với ai, nhất là lại do sắp đặt.

Nghe tôi từ chối, mẹ nước mắt lưng tròng, bà nghẹn ngào: “Hằng, con có thương bố thương mẹ không? Ngần này tuổi mà đi đâu người ta cũng dị nghị, xỉa xói”.

Rồi mẹ nói rằng người đàn ông đó đã có tuổi, biết thương và biết suy nghĩ, cuộc đời tôi sẽ được hạnh phúc. Tôi đã chẳng còn được quyết định cuộc đời mình nữa rồi, tôi không cam tâm nhìn cha mẹ buồn lòng. Thế rồi, tôi lên xe hoa với tâm lòng nặng trĩu.

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)

Tưởng rằng cuộc sống có người đàn ông bên cạnh sẽ hạnh phúc hơn. Thế nhưng, tôi đã lầm. Chồng tôi đã có 3 đời vợ chứ không phải vợ mất vì bệnh như tôi được nghe. Hơn nữa, chồng tôi chỉ kém bố tôi gần chục tuổi, hai người lại không có mối quan hệ tốt.

Chồng tôi khắt khe trong việc ăn uống và công việc nhà. Lâu nay tôi vốn ở một mình, ăn uống qua loa cũng xong bữa. Tôi biết mình cần cố gắng để chu toàn hơn, nhưng thực sự nhiều khi anh rất quá đáng.

Mâu thuẫn lớn dần khi anh bắt đầu dùng những lời sỉ nhục tôi vô cớ, tôi phát hiện ra anh là người nhỏ nhen và hay để bụng.

Trong một lần anh và bố tôi cùng uống rượu, hai người không tỉnh táo nên xảy ra mâu thuẫn gay gắt. Bố tôi quát: “Tao không có thằng con rể bố láo như mày, từ nay tao cấm cửa”.

Tôi hoàng hốt chạy đến can ngăn, anh hằn học vùng ra khỏi cửa. Từ đó, tôi sống trong sự đay nghiến của anh, âm thầm chịu đựng.

Con gái riêng của anh lấy chồng, dù thế nào anh cũng là người biết nghĩ trước nghĩ sau. Anh mang đồ lễ đến nhà bố mẹ tôi để trình bày. Thế nhưng, bố tôi nhất quyết không nhận, thậm chí nói bóng gió đuổi khéo anh.

Hôm đó, anh nổi giận đuổi tôi ra khỏi nhà, bắt tôi thu dọn đồ về nhà bố mẹ ngay lập tức. Mặc tôi van lạy hết lời, anh dùng lời không được, mặc sức ra tay cho tôi mấy bạt tai, lôi tôi ra khỏi cổng.

“Bao giờ ông già mày đến xin lỗi tao đàng hoàng thì tao cho mày về đây, không thì đừng hòng”, anh hằn học.

Bố tôi nhất quyết không nhượng bộ, tôi cũng đã quá mệt mỏi với cuộc sống hôn nhân lạ lẫm.

Một thời gian cũng đã trôi đi, tôi vẫn phải chịu những tổn thương âm thầm. Bây giờ, người ta không gọi tôi là gái ế nữa, họ dè bỉu vì tôi là đàn bà lăng loàn bỏ chồng.

Dương Dương

Gotop