Nỗi đau của người vợ có chồng bội bạc phải vượt cạn một mình

Kể về gã chồng bội bạc, chị Phạm Tâm không giấu nổi những giọt nước mắt đau đớn: “Nhiều lúc tôi chỉ muốn tìm đến cái chết để quên đi tất cả nhưng nhìn ánh mắt của các con, tôi tự nhủ mình không được “liều”. Tôi chết đi, ai sẽ chăm sóc cho con tôi...”.

Mới đây, trên một diễn đàn dành cho các bà mẹ bỉm sữa, chị Phạm Tâm (Hà Nội) đã viết lên những dòng tâm sự chất chứa nỗi niềm của mình. Trong câu chuyện, Phạm Tâm gần như đã khóc cạn nước mắt khi chị vừa sinh con được 3 ngày và không có chồng bên cạnh. Theo đó, người mẹ này viết: “Ngày hôm nay là một ngày rất dài đối với tôi. Tôi chẳng biết chia sẻ cùng ai đành mượn tạm Facebook để giãi bày. Đến giờ phút này, tôi cũng chẳng biết làm sao để vượt qua được giai đoạn khủng hoảng, mọi thứ với tôi rất tệ.

Cách đây hơn 10 năm, tôi kết hôn và sinh được hai người con trai. Vì mong muốn có con gái nên tôi và chồng bàn bạc sinh thêm một đứa con nữa. Ai ngờ, trong khi mang thai con thứ 3 thì chồng tôi cờ bạc, rượu chè, trong nhà còn gì cũng mang đi bán, trừ nợ. Tôi bán hàng tạp hóa nên cũng có đồng ra đồng vào. Nhưng, từ ngày chồng phá phách, nhà tôi trở nên khánh kiệt. Vì không chịu nổi, tôi đã làm đơn ly hôn khi con chưa kịp chào đời. Anh ta cũng đồng ý và dọn đi nơi khác, chẳng đoái hoài đến ba mẹ con tôi.

Con sinh ra không có bố ở bên chị Hương tủi thân vô cùng. Ảnh minh họa

Nuốt nước mắt vào trong, tôi cố gắng bán hàng kiếm tiền nuôi các con, thai mỗi ngày một lớn nhưng cũng chỉ có các con bên cạnh. Chưa hết, trước khi ly hôn, chồng tôi vay nặng lãi và thế chấp hết đồ đạc trong nhà. Năm lần, bảy lượt chủ nợ đến đòi, tôi đã van xin cho làm ăn để trả nợ dần nhưng chỉ được vài ngày là họ lại đến đòi, quát nạt. Các con tôi đã hiểu chuyện, nên nhìn thấy mẹ bị người lạ mắng nhiếc, chúng ngơ ngác, rồi mếu máo. Lúc đó, tôi chỉ biết khóc không thành tiếng rồi ôm các con vào lòng.

Suốt 9 tháng 10 ngày mang thai con thứ ba, tôi đã trải qua chuỗi ngày cùng cực. Thậm chí, đến ngày đi đẻ chẳng có nổi chút tiền. Tôi phải nhờ mẹ đẻ đứng ra vay họ hàng, ứng hộ được 17 triệu đồng thì mới được mổ. Vì chẳng có tiền, tôi cũng chỉ dám ở viện đúng 2 ngày sau sinh rồi về. Ấy vậy mà, vừa về chiều thì tối chủ nợ đã đến đòi, dỡ hết đồ đạc trong nhà. Giờ đây, trong nhà chẳng còn gì giá trị ngoài cái bát, cái nồi. Khi nói đến đây, chắc nhiều người thắc mắc chồng tôi đâu mà không hỗ trợ nuôi con, nhưng anh ta nghiện rượu, cờ bạc, ngay cả con mới sinh anh ta cũng không thèm nhìn mặt. Thậm chí, còn tuyên bố: “Đừng để con mang họ tôi, tôi với cô và đứa bé không liên quan gì đến nhau”.

Giờ đây, trong đêm nhìn các con ngủ say, nhìn con gái bé nhỏ vừa chào đời mà lòng tôi quặn thắt. Tôi buồn vì vừa trải qua lần vượt cạn đầy đau đớn mà chẳng có chồng ở bên, buồn vì con chẳng có hơi ấm của bố và buồn vì không biết sẽ phải sống tiếp thế nào? Ngồi viết những dòng này mà nước mắt cứ tuôn rơi, tôi thương cho phận đàn bà, thương cho phận tôi lấy phải người chồng hẩm hiu".

Ngay sau vài giờ chia sẻ, bài viết của Phạm Tâm nhanh chóng nhận được sự quan tâm của cộng đồng mạng. Đa số chị em phụ nữ từng trải qua thời kỳ sinh nở đã gửi lời an ủi tới chủ nhân dòng tâm sự. Chị Mai Hương xót xa: “Đọc tâm sự của chị mà em rơi nước mắt, thấy hoàn cảnh của chị sao mà thương quá. Đúng là phụ nữ sướng hay khổ là do tấm chồng. Gặp được người chồng tốt biết yêu thương, cuộc sống đỡ vất vả, còn không, gặp phải chồng cờ bạc cuộc sống như rơi vào địa ngục tối tăm vậy. Dù sao chị đã mạnh mẽ giải thoát mình, chị cố lên nhé. Chúc chị luôn vững tin để làm chỗ dựa cho các con mình”.

Đồng quan điểm, nickname Hoa Liên viết: “Bản thân mình khi vào phòng mổ đẻ có chồng đứng cạnh nắm tay còn khóc vì tủi thân, đằng này, chị ấy chẳng có chồng bên cạnh, tiền bạc cũng không có một xu. Đúng là cùng cực của nỗi đau đớn. Chị cố lên nhé. Cuộc đời đúng là chẳng ai biết trước được điều gì cả. Trách cho gã chồng vô trách nhiệm, không nhận ra giá trị của cuộc sống gia đình. Chị hãy mạnh mẽ lên, hãy vì con cái mà bước tiếp nhé”.

Chia sẻ với PV báo ĐS&PL, chị Phạm Tâm không giấu nổi những giọt nước mắt. Chị kể: “Có những lúc bế tắc, tôi chỉ muốn tìm đến cái chết, nhưng tôi không thể vì thương các con. Nhìn chúng ngây thơ quá, tôi tự dặn mình không được đầu hàng. Tôi chỉ trách mình là một người mẹ không tốt, đã để các con sống trong cảnh thiếu thốn đủ đường”.

Khi hỏi có mong muốn gì, chị Phạm Tâm bày tỏ: “Tôi cũng có lòng tự trọng của mình, dù nhiều người cũng nói kêu gọi, xin ủng hộ. Nhưng, tôi không muốn nợ ân tình của ai. Tôi chia sẻ lên mạng và nhận được nhiều lời an ủi, như vậy là tôi thấy nhẹ lòng. Tôi cũng không muốn phải làm ầm lên với chồng hay với họ hàng nhà chồng cũ, như vậy chỉ khiến tôi thêm đau lòng mà thôi. Đợi qua đợt ở cữ, tôi sẽ cố gắng đi làm để nuôi con, mong con khôn lớn, hiểu được nỗi lòng của tôi".

THANH LAM- THANH BÌNH

Bài đăng trên báo giấy Đời sống & Pháp luật số 98

Bạn có thể cũng thích bài viết này

Gotop